Editor: Thùy Linh
Beta: Bỉm
Vì có Cố Hề Đình ở đây nên Tuân Dực không dám ở lại lâu, vừa đưa túi lưới cho Chu Song Song là nó liền chui ra cửa sổ chạy đi mất.
Chu Song Song đặt cái túi lên bàn, sau đó đi rót nước cho Cố Hề Đình.
Cố Hề Đình thấy cô mang dép loẹt xoẹt đi tới đi lui, đáy mắt như ẩn nụ cười.
“Cậu muốn ăn bánh ngọt không?” Chu Song Song đưa ly nước cho Cố Hề Đình, hỏi xong cũng không đợi anh trả lời liền xoay người chạy tới tủ lạnh.
Cô cầm hai ba miếng bánh kem nhỏ chạy tới nói, “Đây là bánh mình thích nhất đấy…”
Cô giương mắt nhìn anh, gò má hơi ửng đỏ, lúc nói chuyện giọng vừa mềm vừa ngọt, “Đều cho cậu hết.”
Thanh âm yêu kiều.
Yết hầu Cố Hề Đình khẽ nhúc nhích.
Thật muốn hôn cô.
Dù Cố Hề Đình không thích ăn ngọt nhưng đối mặt với cô gái nhỏ nguyện đem toàn bộ những thứ cô thích cho anh như vậy, anh cũng thuận theo ý cô ăn vài miếng.
Quá ngọt, ngấy muốn chết.
Cố Hề Đình cầm ly nước bên cạnh uống liền mấy ngụm, sau đó buông xuống toan đứng dậy rời đi.
“Ngoan ngoãn ngủ ngon nhé.” Anh khom người nhẹ xoa đầu cô.
Nhưng lúc anh vừa đứng thẳng dậy sắp đi thì góc áo bỗng bị cô giữ lại.
Anh kinh ngạc hạ thấp mắt, thấy cô gái nhỏ đang ngồi trên thảm ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi mắt ngập nước yêu kiều, lúc nhìn anh còn mang vẻ đáng thương.
“Làm sao thế này?” Anh cong môi cười, “Không nỡ để tôi đi sao?”
Chu Song
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-duoc-cai-duoi-cua-anh/1686624/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.