Nói đến đây nam tử hơi ngừng lại một chút, sau đó giống như suy tính cái gì mới nói.
Nam tử kia lên tiếng tràn đầy uể oải, nhưng tiếng nói trầm thanh rõ ràng, đồng dạng rất dễ nghe nhưng cũng không ẩn chứa cảm tình gì.
Nữ tử mặc một thân áo lụa đen, tóc đen mắt đen làm nổi bật lên làn da trắng mịn như ngọc lại có một loại khí chất huyền bí vô tận, không người có thể hiểu thấu.
Ở trong đình trúc có người, một người nằm trên ghế dựa tràn đầy lười biếng. Tóc dài bông xõa như thác đổ, tùy ý chảy xuống, phủ qua lưng, vắt qua vai, mềm mại như nước, tùy ý mà tùy tính.
Tiếng nói như suối chảy, róc rách nhẹ nhàng dễ nghe, lại thanh thanh lạnh nhạt, không hàm tình cảm.
“Đại đạo của ngươi không đủ sáng tạo ra sinh linh, tuy rằng thế giới trong mộng này khá đặc biệt nhưng không đủ vĩnh viễn là không đủ. Ở đây thiên địa không trói buộc được ngươi nhưng đại đạo của ngươi bị trói buộc, thế giới diễn sinh từ đại đạo hiển nhiên cũng bị trói buộc...”
Nam tử kia cũng hờ hững đáp lại.
“Tháng một Khai Tuế, tháng hai Cám Hương, tháng ba Đào Lương, tháng bốn Tú Mạn, tháng năm Minh Điêu, tháng sáu Tinh Dương, tháng bảy Lưu Hỏa, tháng tám Vị Ương, tháng chín Thụ Y, tháng mười Hoạch Đạo, gia nguyệt Tiềm Long, tháng chạp Gia Niên.
Khanh khách!
“Kỳ thật cũng không phải quá mơ hồ, ta chỉ nhận định một khả năng, sau đó tìm cách phủ định khả năng đó, càng phủ định càng không thể phủ định thành công,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5159216/chuong-343.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.