Lý Quân Thiên nhướng mày một cái, thấy Lý Khuynh Thiên vẫn giữ nụ cười khẽ câu lên, trần đầy huyền bí để người không đoán ra được mục đích. Lý Quân Thiên không phải dạng người vòng vo dài dòng, không biết liền hỏi.
“Khuynh Thiên Đại Đạo?”
Ngoài vô cùng vô tận, vô biên vô hạn ra thì không có từ ngữ nào có thể miêu tả được đại đạo của Lý Khuynh Thiên. Đứng trước khí tức đại đạo này, Kiếm Đạo trở nên không đáng kể, quá mức nhỏ bé.
Không đợi Lý Quân Thiên đưa ra nghi vấn, Lý Khuynh Thiên ung dung nói. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
“Siêu thoát?”
“Đây chính là Đại Đạo Vô Chung?”
Lý Khuynh Thiên không phải đang đứng trước mặt hắn hay sao? Hiện tại dùng “thân phận” của nàng có phải không đúng lắm hay không? Hơn nữa thông qua lời nói của Lý Khuynh Thiên có thể biết được ở cấp độ hiện tại sử dụng thân phận của nàng thì hắn có thể bước vào cảnh giới vô chung.
Lý Khuynh Thiên gật đầu, nàng ở trong trạng thái này lại mang đến một cảm giác cực kỳ tương tự với thiên đạo, tâm tính trở nên đạm mạc, hờ hững với mọi thứ. Đồng thời sức mạnh trong người cũng đạt đến vô cùng vô tận, mơ hồ có thể chạm đến một lực cản nào đó, lực cản hình thành bức tường ngăn trở sức mạnh của nàng tiến lên.
Lý Quân Thiên nheo mắt, có vẻ như là hỏi nhưng ngữ khí lại chắc chắn nói.
“G·i·ế·t ta”.
Dung mạo tuyệt mỹ, đẹp đến không hợp thói thường, thắng hơn tất cả phong cảnh của nhân gian.
Nàng nhẹ nhàng gật đầu một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5159213/chuong-340.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.