Vết thương trên thân thể rất dễ khôi phục, lực lượng đại đại giống như nước rót là ly liền tu bổ trở lại, không có nghiêm trọng gì. Nhưng vết thương này cũng không phải khôi phục hay là không tồn tại, vết thương đại đạo ẩn trong vô hình không biểu hiện ra ngoài nhưng không phải biến mất.
Cũng thuộc về cấp độ đại đạo vô hình.
Lý Quân Thiên mới lười nhác vòng vèo tốn thời gian, hắn hỏi thẳng mục đích của thiếu niên. Về phần nguyên nhân gì làm cho hắn bại lộ tung tích trước mặt thiếu niên này, nhưng chuyện này không quan trọng, chẳng cần phải truy nguyên đến cùng. Chỉ cần biết mục đích của đối phương là đủ.
Cửa viện bị gõ vang, không biết ngày sáng sớm này là ai đến quấy rầy hắn. Rõ ràng Lý Quân Thiên vừa mới đến nơi này, không thân cũng chẳng quen với ai cả, sao lại có người tìm đến hắn cơ chứ.
Không nghĩ đến người gõ cửa này đúng là không khách khí, trực tiếp bỏ qua thủ hạ đi vào trong sân nhỏ. Lý Quân Thiên ngồi ở bên cửa sổ, ánh mắt khẽ híp lại.
Tất nhiên đại đạo này cũng không tính là mạnh, Lý Quân Thiên rủ xuống mi mắt cũng không nâng lên, ngón tay cong lại khẽ búng ra, lực lượng đại đạo giống như bị niết thành một bông hoa bay ra ngoài.
Hắn lại không cha mẹ của thiếu niên, cần gì nuông chiều tính tình của đối phương. Hắn đưa tay ra, một bàn tay quất xuống. Vùng không gian này giống như bị nắm trong lòng bàn tay của hắn, tùy ý động thủ.
Lý Quân Thiên khá
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5159203/chuong-330.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.