Xì xì!
Lý Quân Thiên liếc mắt, hắn đứng nhưng mũi chân không chạm đất, đạp trên một tầng cương khí mỏng làm bản thân giống như đang lơ lửng trong không trung. Hắn khóa chặt Từ Trường Khanh, lại nhìn đến vẻ dữ tợn trên người Cổ Thái Huyền đang dần rút đi mới hừ lạnh một tiếng.
Cổ Thái Huyền tê cả da đầu, tóc gáy đều dựng ngược lên, cảm giác nguy cơ sinh tử hàng lâm lạnh băng băng bao phủ toàn thân. Hai tay của hắn vận lên lực lượng, quanh thần bao phủ một vòng lực trường vận chuyển huyền diệu lên.
Lý Quân Thiên nửa người thoát ra khỏi trong màn đêm, giống như tiên nhân giáng trần đáp xuống, mũi chân nhẹ nhàng cũng không hề có tiếng xé gió nào nhưng rất đơn giản liền đá vào ngực của Cổ Thái Huyền, đem người đá bay thẳng ra ngoài, không thể ngăn cản được.
Cổ Thái Huyền thành công, quả thực không bị một kiếm này cắt đôi đầu lâu, nhưng vầng trăng khuyết đen tuyền lướt qua liền tan, đôi mắt của Cổ Thái Huyền vì thế mà nhiều thêm một đường cắt ngang.
Kiếm Tinh Hà nửa đường rẽ ngoặt một cái, lưỡi kiếm lướt ngang chém đến. Cổ Thái Huyền lui ra sau một bước, thân hình hơi nghiêng, tay trái đẩy ra, đem Tinh Hà đẩy bay ngược về phương hướng khác.
Cổ Thái Huyền thất kinh, tay trái phất ra, đem Vĩnh Dạ đẩy chệch hướng sang một bên, tay phải vẫn không có buông ra, thậm chí lực lượng càng lớn, càng đem chiếc váy kéo lệch về phía bản thân mình.
Chấn động tán đi, cương khí của Lý Quân Thiên hơi co rút
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158993/chuong-120.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.