Mặt trăng một đường lao v·út đi, lao ra ngoài mười mấy dặm trực tiếp đánh vào trên vách núi của Tả Thiên Sơn, khiến cho vách núi nổ tung ra một cái hố lớn đến mấy trăm mét.
Mảnh vụn mang một màu vàng óng tựa như hoàng kim, lộ ra vô cùng bất phàm. Lý Quân Thiên cũng chưa biết có thể sử dụng nó để làm gì nhưng tạm thời liền giữ lại, để cho Vũ Nhu đặt vào trong túi hành lý.
Nhưng cuối cùng Lý Quân Thiên chém ra ba kiếm thông thường mới có thể g·iết c·hết nó. Kiếm đầu tiêu khiến nó chảy máu, bị máu tươi của nó đánh lén ăn mòn y phục.
Cương khí thuộc tính kim hóa thành một mặt trăng vàng đen lao v·út ra, mặt trăng mỏng dính như một tờ giấy lại dễ dàng xẻ tan không khí, lấy tốc độ gấp mấy lần âm thanh chém ra, trong tích tắc đem khỉ đột chia ra làm hai.
Thậm chí đánh cho quái thú nhỏ máu, máu tươi của nó liền phát ra xích quang rực rỡ ăn mòn đối phương. Lý Quân Thiên ngưng tụ một tấm chắn liền bị máu tươi của nó ăn mòn, thậm chí khiến cho vạt áo thủng lỗ chỗ.
Lý Quân Thiên xoay người nhìn về sau, sau lưng vẫn là ôn tuyền róc rách, dòng nước chảy chậm lững lờ không có gợn sóng. Nhưng bên kia bờ suối, đã không có cảnh vật bình thường.
Lý Quân Thiên lấy một nhành cây búi lấy một phần tóc phía trước gọn gàng, đằng sau thả một đoạn tóc dài đến ngang lưng, trắng bạc như thác đổ.
Phía sau dòng suối kia ẩn chứa vô tận kỳ bí,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158976/chuong-103.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.