Thần Quang Đại Lục giống như đẳng cấp rất sâm nghiêm. Tuy khi nói đến cường giả, bọn hắn không có kinh sợ nhưng lại mang rất nhiều tôn kính.
Vũ Nhu uốn lưỡi thơm, ngâm giọng khe khẽ truyền vào trong tai Lý Quân Thiên. Lý Quân Thiên liếc nàng một cái, khẽ lắc đầu.
Rất kỳ quái.
Là người của thế giới này kỳ quái hay thế giới này kỳ dị. Nghĩ thế, Lý Quân Thiên dần dần sáng tỏ kế hoạch tiếp theo của mình. Lại nhìn ra bầu trời đang đổ mưa, Lý Quân Thiên lắc đầu.
Bụi cỏ um tùm phủ kín quanh gốc cây, không có đường đi. Lý Quân Thiên kéo Vũ Nhu ngự không bay đi, nhẹ bước đạp lên từng ngọn cỏ mà vào.
Vũ Nhu mặc dù cơ thể chếnh choáng nhưng không có nghĩa là suy nghĩ không tỉnh táo, thậm chí suy nghĩ còn nhanh chóng vận chuyển hơn lúc bình thường một chút. Vũ Nhu lau đi rượu vương trên khóe miệng mới trả lời.
p/s: Cầu đề cử!!!
Nhìn kỹ, thì ra là một cây nhân sâm lớn chừng cái phích bị con dê đen chậm rãi nhấm nuốt.
Thấy Vũ Nhu bày ra bộ dáng như thế này, lại thêm đôi mắt nhu tình gần như đã tràn ngập ra ngoài kia. Lý Quân Thiên liền gọi tỉnh nàng.
Nhưng những người này cũng không có nhiều thông tin hữu ích, đại đa số đều là lời nói nhảm.
Bầu trời thanh tía tràn ngập huyền ảo, một ngày yên bình hiếm có ở Thần Quang Đại Lục. Lý Quân Thiên cùng Vũ Nhu lúc này đã đi đến dưới chân Tả Thiên Sơn. Khoảng cách nơi giao giới cùng Tả Thiên Sơn cũng không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158960/chuong-87.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.