Lý Quân Thiên ngưỡng vọng tinh không, nhắm nhìn bầu trời đầy sao, trong lòng cảm thấy dừng lại ở nơi này có chút nhàm chán. Dù sao bản thân đã ở lại đây một thời gian chờ người của Nhất Thần đến, đợi đến có chút nhàm chán.
Bất Bại Kiếm Ý!
Không bao lâu, vóc người cao lớn vạm vỡ, cơ bắp như tạc Từ Trường Khanh xuất hiện. Cơ thể của hắn cùng nhân loại cũng không quá khác, chỉ có móng vuốt sắc nhọn, da có lân giáp ẩn hiện giống như da rắn, tai có vây, có đuôi lớn. Nhưng đại bộ phận đều bảo lưu lại bộ dáng của nhân tộc.
“Ta thiếp đi bao lâu?”
Ầm! Ầm!!!
Keng! Oành!!!
Mấy chục dặm quanh khu vực này, đêm này không mây mà sinh mưa, nước mưa mang theo tanh tưởi như máu đổ xuống, báo hiệu một hồi đại tai nạn.
Hạt giống nổ tung thành mấy chục mảnh vụn, phiêu dạt theo gió đêm rời khỏi Đạo Đỉnh Phong. Lý Quân Thiên hừ lạnh trong lòng.
p/s: chương mới về trong đêm, các vị có kinh hỉ hay không?
Cái cây kia không thể dùng được, chặt đi lại có chút không nỡ, đồng thời quá phí sức. Lý Quân Thiên không hứng thú với cái cây này nữa, có thể tương lai có chỗ dùng đến.
Dù sao dựa vào lời nói của Ngô Đình Quân thì cái cây này có rất nhiều linh khí, thậm chí phát tán linh khí ra ngoài, có lẽ bất phàm, tương lai hắn có thể sử dụng đến linh khí thì không biết chừng sẽ hữu ích.
Chiến thiên đấu địa mà không lùi, cho dù đối mặt thiên địa cũng không thua, một kiếm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158923/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.