“Linh khí, bị kiếm ý của các hạ đánh nhộn nhạo, giống như có gió thổi nó lướt qua, cũng không tạo nên biến đổi lớn, dù sao linh khí quá nhạt. Nếu như linh khí nồng đậm, có lẽ sẽ ảnh hưởng đến đồ vật, giống như biển mây kia”.
Từ Trường Khanh khách khí một câu, Vũ Nhu lắc đầu nói.
“Linh khí là dạng gì?”
“Cái này...”
Vũ Nhu nghe vậy, liền buông tay ra, để cho Ngô Đình Quân ngã ngồi trên mặt đất, đau đớn đến sắc mặt vặn vẹo. Hắn vội vàng đứng dậy, cúi đầu nói.
“Người kia ở trên Đạo Đỉnh Phong?”
Vũ Nhu nhếch miệng, hiển nhiên tên này vừa đột phá rồi trở nên kiêu ngạo, bị Lý Quân Thiên đá cho một cái liền mất nửa cái mạng, ho khan không ngừng. Vũ Nhu đi đến, xách cổ Ngô Đình Quân lên, mang đên trước mặt Lý Quân Thiên.
Lê Thanh mừng rỡ nhìn lấy Từ Trường Khanh, lại trông thấy cánh tay phải vặn vẹo dị dạng của đối phương, Lê Thanh kinh nghi không thôi. Từ Trường Khanh cũng không giải thích gì nhiều, bình tĩnh hỏi. (đọc tại Nhiều Truyện.com)
“Linh pháp của ta là Nhất Thần các hạ ban cho, có hạn chế, không thể truyền cho người khác”.
“Được rồi. Ngươi có thể đi”.
Lý Quân Thiên gật đầu, cũng không quan trọng, hỏi tiếp.
Quá trình đột phá này cũng không bao lâu, chừng hai phút đồng hồ sau Ngô Đình Quân mở mắt, trên mặt lộ ra mừng rõ mà thu tay rời khỏi thân cây. Vũ Nhu nhanh như gió đã áp sát, tịnh chỉ làm kiếm, hai ngón tay kẹp lại kê sát cổ họng của Ngô Đình Quân.
“Ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-kiem-ma/5158918/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.