Đến khi ánh sáng tan y đi thì bốn người Makarow cũng khôi phục lại tầm mắt, thế nhưng lại không thấy bóng dáng của hai người Kuro đâu cả.
Thế nhưng không chỉ họ mà cả những người trong thị trấn hôm này đều chìm trong sự rung động khó nên lời, khi nhìn thấy bóng lưng của Cana như thiên thần hạ phạm.
Từ đó về sau ở thị trấn này có thêm sự tích về một thiên thần giánh trần thanh tẩy yêu ma, truyền cho đời sau.
Ở một khá xa trên bầu trời thì xuất hiện bóng dáng hai người Kuro.
Hắn lúc này đang bế Cana trông tư thế công chúa, nàng gương mặt lúc này tràn ngập mệt mỏi.
“Anh nói được dùng cấm thuật” Kuro nhìn nàng như vậy liền đảo mắt nói: “Nhưng đâu có bảo em dùng toàn lực.”
“Có cơ hội được dùng phải biết tận dụng chứ.” Cana nghe vậy mở mắt mỉm cười nhẹ nói: “Đã vậy em không muốn lãng phí thời gian với nó.”
“Em thật là…” Kuro liền lắc đầu với vẻ bó tay.
“Hihi… chúng ta đừng lại bên dưới một lát đi.” Cana thấy hắn như vậy liền cười vui vẻ một cái rồi xuống dưới nói.
“Được…”
Kuro chiều theo ý nàng liền ôm lấy đối phương bay xuống giữa khu rừng, vừa hay có một cái hồ nước nhỏ ở đó. Rồi thả nhẹ nàng nằm xuống giữa bãi cỏ xanh, bản thân cùng nằm xuống một bên cùng nàng.
Nhìn bầu trời đêm cùng những ngôi sao lấp lánh và ánh trăng mang lại khung cảnh tuyệt đẹp vô cùng.
“Em muốn dùng điều ước bây giờ.”
Sau một tận hưởng khung cảnh đẹp mặt này thì Cana liền
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-tu-fairy-tail/1660678/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.