Thực lực của Lôi Tật Điểu vốn dĩ phải nghiền ép Thạch Khôi Linh.
Có điều vết thương cũ trên người nó quá nặng, năng lượng trong cơ thể chỉ còn sót lại chút ít, ngay cả đôi cánh kiêu hãnh nhất cũng đã tàn phế sau trận đại chiến trước đó. Đừng nói là bay, ngay cả đi lại nó cũng không còn nhanh nhẹn.
Thạch Khôi Linh tuy cũng có thương tích, nhưng nhẹ hơn nhiều.
Quan trọng nhất là nó có thể ẩn thân để kéo dãn khoảng cách, còn Lôi Tật Điểu chỉ có thể đứng chôn chân tại chỗ, dùng lôi điện để công kích và phòng ngự.
Hai bên đ.á.n.h qua đ.á.n.h lại, cục diện thế mà lại nghiêng về phía Thạch Khôi Linh một bậc.
Đôi mắt tròn của Thạch Khôi Linh không biết đã là lần thứ mấy phát ra hào quang tím biếc, mặt đất đen kịt như một vực sâu không đáy kéo Lôi Tật Điểu vào trong.
Kỹ năng Bóng đêm thôn tính này đối với Lôi Tật Điểu lúc này quả thực là không cách nào né tránh.
Lần thứ ba bị bóng tối nuốt chửng, mỗi khi Lôi Tật Điểu trúng chiêu, Thạch Khôi Linh lại phát ra những tiếng kêu với âm điệu kỳ quái như thể vừa được kích thích.
Đến khi Lôi Tật Điểu thoát ra khỏi mặt đất, lông vũ trên người nó càng thêm ảm đạm, héo úa không còn chút sinh khí.
"Lôi Tật." Lôi Tật Điểu phẫn hận nhìn Thạch Khôi Linh.
Nếu không phải lúc trước nó liều mình phá vây, gánh chịu biết bao thương tổn, thì giờ đây đâu đến lượt một con Thạch Khôi Linh dám cưỡi đầu cưỡi cổ nó thế này?
Toàn là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/5246118/chuong-92.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.