Nhưng ngay giây tiếp theo, Kiều Tang lại rơi vào tình thế tiến thoái lưỡng nan.
Làm sao để mang "500 vạn" này đi?
Lúc nãy chỉ là nhất thời kích động mà trói anh ta lại, nhưng trói xong rồi thì đúng như cô lo lắng trước đó là làm sao bọn họ xuống núi? Dù cô có kéo được gã này đi một đoạn, nhỡ Thạch Khôi Linh và Hải Xà Đuôi Bạc phản ứng lại, phát hiện chủ nhân biến mất thì tính sao? Nên nhớ, ngự thú sư và sủng thú luôn có cảm ứng tâm linh, não vực khai phá càng rộng thì khoảng cách cảm ứng càng xa.
Tên "500 vạn" này sở hữu một con Hải Xà cấp Tướng, cấp bậc ngự thú sư chắc chắn không dưới cấp D, thậm chí có khi là cấp C đã qua khảo hạch của Liên Minh.
Nếu thực sự là cấp C, dù sủng thú của anh ta có ở góc nào trên núi, chỉ cần anh ta di chuyển vị trí, chúng vẫn sẽ cảm ứng được ngay.
Việc trực tiếp lôi anh ta xuống núi là chuyện không tưởng, hơn nữa Tiểu Tầm Bảo vẫn chưa quay lại.
Cô không phải ngự thú sư cấp C, đi quá xa nhóc nhỏ sẽ không tìm thấy cô.
Kiều Tang thấy hơi đau đầu, tính cách cô trước đây đâu có bốc đồng thế này, chẳng lẽ gần mực thì đen? Mà cô đang "gần" ai cơ chứ?
"Nha!" Tiếng kêu của Hỏa Nha Cẩu cắt ngang dòng suy nghĩ của cô.
"Nha nha!" Nó nhìn chủ nhân bằng ánh mắt sáng rực, nhiệt tình hừng hực như muốn hỏi có cần phun một bãi lửa lên người gã này không?
"Đừng! Tuy anh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/5246116/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.