"Từ!!!" Con Từ Hãn Chu giật nảy mình, vọt vào góc l.ồ.ng hét lên kinh hãi.
Người trong phòng trong khẽ trở mình rồi tiếp tục ngủ, chẳng buồn để ý.
Hai ngày nay con chuột này gây ra không ít động tĩnh, người kia từ chỗ bực bội nay đã thành thói quen.
Những kẻ mua sủng thú mới bắt về làm nguyên liệu nấu ăn thường chú trọng sự tươi sống và khỏe mạnh.
Có động tĩnh là tốt. Điều này chứng tỏ nguyên liệu vẫn còn sung sức, nếu lờ đờ quá lại dễ bị khách trả hàng.
Từ Hãn Chu run rẩy thu mình lại.
Nó nhớ mẹ nó từng dặn, sinh vật U Linh còn đáng sợ hơn cả con Thằn Lằn Đuôi Gai trên núi kia nhiều.
Ông cố của nó năm xưa chỉ vì dính phải lời nguyền của một con hệ U Linh mà biến thành giống cái, khiến ông u uất suốt đời, cuối cùng phải bỏ xứ mà đi.
Nó không muốn bị đổi giới tính đâu! Nếu thế thật thì có về được tới núi chắc cũng chẳng ai nhận ra nó nữa! Đang lúc Từ Hãn Chu dở khóc dở cười, nghĩ ngợi lung tung thì bình sữa kia vì vướng nan l.ồ.ng không đưa vào được nên đột ngột biến mất.
Nó còn chưa kịp mừng thầm thì bình sữa lại thình lình hiện ra ngay bên trong l.ồ.ng sắt.
"Từ!!!"
"Tầm." Tiểu Tầm Bảo Quỷ nhanh ch.óng hiện thân.
Tiếng kêu của Từ Hãn Chu bỗng khựng lại.
Nó ngơ ngác nhìn sinh vật U Linh nhỏ nhắn trước mặt. Hình như trông cũng không đến nỗi k.h.ủ.n.g b.ố như mẹ nó kể.
"Tầm tìm."
"Tầm."
"Tầm tìm, tầm."
Tiểu Tầm Bảo Quỷ nỗ lực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/5246111/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.