Kiều Tang nhìn Hỏa Nha Cẩu mà ngẩn người một chút.
Bị quật ngã t.h.ả.m hại như vậy mà vẫn còn tinh thần đến thế sao? Xem ra cô đã coi nhẹ nó rồi.
Nếu Hỏa Nha Cẩu đã biểu lộ ý chí như vậy, cô đương nhiên sẽ dốc lòng ủng hộ.
Nhìn nhóc con trên sân dù thân hình loạng choạng nhưng mặt mày vẫn đầy vẻ "ta có thể xử đẹp đối thủ", ánh mắt Kiều Tang trở nên kiên định vô cùng.
Muốn thắng.
Không biết có phải bị cảm xúc của Hỏa Nha Cẩu lây nhiễm hay không, lúc này trong đầu cô bùng lên một khát vọng chiến thắng mãnh liệt.
Nó không còn là tâm thái "mình không thắng nổi" như lúc trước khi thi đấu, cũng chẳng phải sự tự tin nắm chắc phần thắng sau khi đã nghiên cứu kỹ đối thủ như mấy trận trước. Mà đó là một loại xung động thiếu niên đã xa cách từ lâu.
Một luồng nhiệt huyết chỉ thuộc về tuổi trẻ bừng cháy trong lòng cô.
Nếu vậy thì cứ tiếp tục đ.á.n.h thôi! Cùng lắm là để Hỏa Nha Cẩu bị thương thêm một chút!
Ngay cả sủng thú chiến đấu trên sân còn không sợ thì một ngự thú sư chỉ đứng bên cạnh động mồm, động mép như cô có gì phải sợ!
"Lửa cháy xung phong!" Kiều Tang hô lớn, thần sắc cương nghị.
Những khán giả ở xa đang nhìn màn hình lớn chợt nhận ra, khoảnh khắc này, biểu cảm của Kiều Tang và Hỏa Nha Cẩu như hòa làm một, y đúc như nhau.
Hỏa Nha Cẩu không hề chần chừ, lập tức hành động.
Khác với những lần trước, lần này nó không cần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/5238812/chuong-67.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.