Ngày 5 tháng 7.
Kiều Tang bước vào đấu trường sủng thú, vẫn ngồi ở vị trí cũ suốt hai ngày nay.
Không nằm ngoài dự đoán, Bạch Vân Miểu cũng đã ở đó. Nếu Bạch Vân Miểu đến vì Sa Đa thì dù ba mẹ cô ấy không cãi nhau, cô ấy cũng sẽ tìm ra lý do khác để có mặt tại hiện trường.
"Có mang gương theo không?" Kiều Tang vừa ngồi xuống đã hỏi.
"Có mang." Bạch Vân Miểu lấy chiếc gương từ trong túi ra đưa qua.
Thấy Kiều Tang soi gương một cách tỉ mỉ, cô ấy ngạc nhiên nói: "Kiều cao thủ, sao đột nhiên cậu lại để ý đến hình tượng thế?"
Chẳng phải Kiều Tang trước kia không chú ý hình tượng.
Chỉ là ngày thường cô luôn buộc tóc đuôi ngựa đơn giản, trên đường đến Thú Khắc Viên lại hay ngồi xe buýt bên cửa sổ để hóng gió, khiến tóc mái thường bị rối khi đến nơi.
So với những người khác được trang điểm cầu kỳ, cô vô tình tạo ra ấn tượng là một người không mấy quan tâm đến vẻ ngoài.
Kiều Tang xác nhận trong gương mình vẫn ổn, mới ngập ngừng nói: "Không biết có phải tôi quá tự luyến không, nhưng tôi luôn có cảm giác hôm nay rất nhiều người đang nhìn chằm chằm vào tôi."
Hỏa Nha Cẩu đứng bên cạnh thấy chủ nhân buông gương, liền dùng móng vuốt kéo lại tự mình soi.
"Nha nha."
Nhóc con vừa soi gương vừa gật đầu lia lịa tán đồng. Đúng thế, cũng có rất nhiều người đang nhìn nó đấy thôi! Bạch Vân Miểu hiểu ra, cười bảo: "Hôm qua Sa Đa khen cậu hết lời như vậy, người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/5238807/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.