Huấn luyện sư.
Đó là một nghề nghiệp thần kỳ mà nghe đồn rằng có thể dựa vào tần suất tiếng kêu của sủng thú để đoán định được nó bao lâu rồi chưa... đi đại tiện.
Chỉ cần thi đậu chứng chỉ huấn luyện sư. Dù chỉ là cấp F thấp nhất, chỉ cần có tên trong danh sách của Hiệp hội đào tạo tại một khu vực nào đó, mỗi năm tài khoản cá nhân sẽ tự động nhận được một khoản kinh phí đào tạo hậu hĩnh. Đây chính là nghề nghiệp theo đúng nghĩa đen là nằm không cũng có tiền.
Cứ một trăm ngự thú sư mới có một huấn luyện sư, nhưng trong một vạn huấn luyện sư chưa chắc đã xuất hiện nổi một huấn luyện sư cấp A.
Đôi mắt Kiều Tang sáng rực lên. Đây là lần đầu tiên cô được gặp một huấn luyện sư cấp A bằng xương bằng thịt.
"Chào Phó hiệu trưởng ạ." Kiều Tang chào hỏi xong, liền xoay đầu Hỏa Nha Cẩu về phía Lưu Diệu: "Hỏa Nha Cẩu, mau, chào hỏi Phó hiệu trưởng một tiếng nào."
"Nha." Hỏa Nha Cẩu rất có lễ phép kêu lên.
Lưu Diệu trong mắt hiện lên ý cười, chưa kịp lên tiếng thì Kiều Tang đã tò mò hỏi tiếp: "Thưa Phó hiệu trưởng, ngài có biết Hỏa Nha Cẩu nhà em bao lâu rồi chưa đi đại tiện không ạ?"
Lưu Diệu: "..."
"Ha ha ha ha ha..."
Trịnh Quốc Bình đứng bên cạnh nhịn không được bật cười hô hố, mãi đến khi bắt gặp ánh mắt sắc lẹm của Lưu Diệu mới chịu im bặt.
Chuyện huấn luyện sư nghe tiếng kêu đoán giờ đi vệ sinh thực chất là một chuyện hài
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-ngu-thu-tu-so-0/5219693/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.