Tống Dương thấp thỏm đi ra đi vào, mắt luôn trông ngóng về hướng cửa. Đã vài tiếng trôi qua, Mộc Nhã vẫn chưa quay về nhà, anh vì lo lắng mà bỏ cả công việc trên công ty. Bữa ăn dọn trên bàn cũng đã nguội lạnh..
"Mộc Khang, chị em có về nhà không?"
"Dạ có, lúc sáng chị Mộc Nhã có về nhà một chút nhưng đi lâu rồi"
"Cô ấy về nhà làm gì vậy?"
"Chị ấy hỏi quản gia công thức nấu ăn. Có chuyện gì sao anh?"
"À không, cảm ơn em."
Vì quá hấp tấp nên anh gọi cho Mộc Khang để hỏi chuyện, nhưng không thể để gia đình cô biết được, họ sẽ rất lo lắng. Chỉ còn một nơi, Tống Dương lái xe băng băng qua nhà của Ái Vân đập cửa vội vã
- Ơ anh Tống Dương, có chuyện gì vậy?
- Mộc Nhã có ở nhà em không?
- Không có, hai người lại cãi nhau à?
Anh tuyệt vọng ngồi gục xuống đất, đôi mắt đỏ hoe mà run run, lắp bắp nói
- Cô ấy mất tích rồi..
- Anh nói cái gì? Cụ thể hơn đi
Tống Dương sụt sùi, nghẹn đắng ở cổ họng mà kể lại. Ái Vân gương mặt đầy lo lắng khuyên nhủ anh nên về nhà chờ, cô sẽ đến đồn cảnh sát báo tin
Lê từng bước chân nặng nhọc về nhà, Tống Dương lảo đảo nằm xuống ghế sofa, chẳng mấy chốc anh đã thiếp đi
- ---------
- Thưa ông, tôi đem cô ấy về rồi đây
- Tốt lắm, trói ả vào ghế kia cho tao!
Hai tên thanh niên vâng lời răm rắp, chúng buộc tay chân Mộc Nhã lại rồi trói chặt vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-dau-la-gia-ket-thuc-la/1026121/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.