Edit: Hoa Tuyết
Sau khi Yến Tấn Khâu đi vào nội thất, liền bảo hạ nhân trong phòng lui ra ngoài hết. Cũng không biết từ lúc nào đã trở thành thói quen, hắn phát hiện khi mình ở bên cạnh Hoa Tịch Uyển, thì hoàn toàn không có chút phòng bị, dường như chỉ ở bên cạnh nàng, hắn mới có thể thả lỏng.
Có lẽ tính lười biếng của đối phương đã lây sang hắn?
Thấy chàng vào phòng, Hoa Tịch Uyển cũng lười đứng dậy, chỉ vẫy vẫy tay với chàng, ý bảo chàng ngồi xuống ở bên cạnh mình.
Thấy vẻ mặt Hoa Tịch Uyển khác thường, Yến Tấn Khâu liền hỏi: "Chuyện gì xảy ra vậy?"
"Chàng còn nhớ Mẫn Huệ quận chúa không?" Hoa Tịch Uyển nhìn thẳng Yến Tấn Khâu, chờ đợi phản ứng của chàng.
Yến Tấn Khâu nhíu mày: "Nàng ta gây phiền toái cho nàng sao?"
Hoa Tịch Uyển lắc đầu, sau đó nói: "Không phải, mấy ngày trước ta đến cung của Thục phi nương nương, trong lúc vô tình nghe Thục phi nương nương nhắc tới nàng ta, ta vốn cũng không quan tâm lắm. Thế nhưng vừa rồi ta nghĩ đến một chuyện có chút khả nghi, Mẫn Huệ quận chúa thực sự là người bên cạnh Đoan Hoà công chúa sao?"
Không ngờ Hoa Tịch Uyển lại nghĩ đến loại chuyện này, Yến Tấn Khâu ngây người, rồi lập tức lạnh lùng nói: "Nàng ta là người bên cạnh ai không quan trọng, hiện tại thái tử đã sớm rơi đài, con cờ như nàng ta cũng không còn nơi dụng võ nữa. Người phía sau đồng ý lưu lại cái mạng cho nàng ta, chưa chắc là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-bao-trang/2111196/chuong-101.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.