Edit: Hoa Tuyết
Beta: Linh Xốp
Tuy trong lòng Hoa Tịch Uyển biết những chuyện bẩn thỉu giữa hoàng đế và thái tử phi, nhưng ngoài mặt vẫn tỏ ra thương xót, lấy khăn lụa chấm khoé mắt ửng đỏ, buồn bã nói: "Vậy làm phiền Mã công công, thái tử phi đã ra đi, thật là làm người khác đau lòng."
"Xin vương phi nén bi thương, nếu thái tử phi trên trời có linh thiêng biết ngài đau buồn như thế, thì làm sao an tâm được," Mã công công cũng tỏ ra tiếc nuối, thế nhưng thấy Hoa Tịch Uyển bi thương đến vậy, vẫn cố gắng an ủi mấy câu.
"Ngươi nói đúng," Hoa Tịch Uyển miễn cưỡng cười cười, "Những ngày này ngươi vất vả nhiều rồi."
"Nô tài không dám," Mã công công vẫn rất cung kính, nhưng nội tâm lại thầm kinh hãi, hắn vốn cho là từ nhỏ Hiển vương phi đã được phụ huynh sủng ái, sau khi xuất giá lại được Hiển vương vô cùng săn sóc, chắc hẳn phải là một người tâm tư đơn giản, nào ngờ lời nói và hành động của nàng lại không có nửa điểm bất ổn.
Quả nhiên, có thể ngồi vững trên cái ghế Hiển vương phi khiến cả vương phủ không có một thiếp thất nữ nhân nào thì làm sao lại không có bản lĩnh được, bất quá là vì sau khi người ngoài nhìn thấy dung mạo của nàng, liền theo bản năng "trông mặt mà bắt hình dong" mà thôi.
Đoan Hoà công chúa vẫn đang im lặng buồn bực ngồi bên cạnh góc phòng, lạnh mặt nhìn thái độ của Mã công công khi nói chuyện cùng Hoa Tịch Uyển,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-bao-trang/2111188/chuong-93.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.