Edit: Hoa Tuyết
Sau khi hạ táng thái hậu được hai mươi mốt ngày, Khải Long đế mới "miễn cưỡng thoát khỏi đau buồn". Trước mặt các quần thần, ông lại một lần nữa truy phong Từ Hoà thái hậu thành Từ Nhân thái hậu, nhắc chuyện ngày xưa thái hậu đối xử rất tốt với ông, lại không kìm lòng được rơi lệ lã chã.
"Mẫu thân trẫm mất sớm, may mắn được mẫu hậu dưỡng dục, cả đời mẫu hậu cần kiệm từ ái, không thích xa hoa, tận tâm cố sức nuôi dạy hoàng tử hoàng tôn, hôm nay vốn nên an dưỡng tuổi già, nhưng..." Nói đến đây, Khải Long đế lại nghẹn ngào khôn kể, phất phất tay, để cho thái giám sau lưng thay ông tuyên chỉ.
"Trẫm cùng Phương thị kết tóc đã gần ba mươi năm, Phương thị làm nhiều việc vì trẫm, trẫm luôn cho rằng Phương thị là người hiền đức, là một hoàng hậu mẫu mực. Không ngờ trong lòng lại che giấu ác ý, tính tình ác độc, đã độc chết thái hậu, trẫm quá mức bi thương quá mức đau lòng..."
Đạo thánh chỉ rất phong phú, không ít chữ, cuối cùng mọi người cũng hiểu rõ ý tứ của đạo thánh chỉ này, đó chính là trẫm vô tội, trẫm cũng bị hoàng hậu lừa, hiện tại trong lòng trẫm rất hối hận, nhưng dù sao Phương thị và trẫm cũng có tình cảm phu thê nhiều năm, cho nên trẫm quyết định cách chức hoàng hậu làm dân thường, đồng thời đày đến hoán y cục làm hạ nhân. Mà trẫm cũng nguyện ý chia sẻ tội nghiệt với Phương thị, sau này mỗi ngày sẽ chép kinh lạy phật vì
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bat-bao-trang/2111185/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.