Phạm Đằng thân thể khôi phục khỏe mạnh, cuộc sống tự nhiên cũng khôi phục bình thường. Tuy rằng anh rất muốn cùng vợ yêu đi hưởng tuần trăng mật, nhưng là công việc bỏ dở trong công ty gần hai tháng chồng chất như núi khiến anh hoàn toàn không có lựa chọn nào khác.
Anh thực ai oán, nhưng vẫn là câu nói đó, tự làm tự chịu.
Ngược lại, Văn Dĩ An thì như cá gặp nước.
Cô hiện tại cuộc sống đúng là trong mộng, có được người chồng thương yêu mình, không cần vì áp lực cuộc sống mà đi sớm về muộn(nguyên văn: hướng cửu trễ ngũ…?????),chỉ cần ở nhà chăm sóc gia đình. Đợi cho đứa nhỏ trong bụng ra đời, cô liền thật sự hạnh phúc, rất hạnh phúc.
Xem ra cô lúc trước mạo hiểm là đúng, tuy nói trước khi có hạnh phúc cô đã chịu không ít đau khổ, cũng chảy không ít nước mắt, nhưng khổ tận cam lai, hết thảy đều đáng giá.
Văn Dĩ An một bên mỉm cười, một bên quay người khóa cửa.
"Em muốn ra ngoài?"
Thanh âm thình *** h vang lên, Văn Dĩ An quay đầu, liền thấy ông chồng đang đứng đằng sau mỉm cười.
"Anh như thế nào đột nhiên trở lại?" Cô trước kinh ngạc hỏi, sau đó mới trả lời vấn đề của anh. "Chị dâu hẹn em đi cùng cùng chị ý."
"Anh đưa em đi." Phạm Đằng chủ động.
"Nhưng là anh về nhà không phải có việc sao?" Cô hoài nghi hỏi.
"Có nha, anh là đặc biệt trở về giúp vợ yêu." Anh mỉm cười đáp.
Văn Dĩ An nghe vậy lộ ra một chút cười khẽ.
"Dịu dàng có mục đích
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-thu-tinh-nhan/1526878/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.