"Phạm Thủ Chí là gì của cậu?" Anh bỗng nhiên trầm giọng hỏi.
Không nghĩ tới có thể nghe được tên của người đàn ông đã sinh ra mình từ miệng của người kia, Phạm Đằng chấn ngạc cơ hồ nói không ra lời.
Phạm Thủ Chí……
Từ sau khi mẹ mất, anh đã bao lâu không gọi cái tên này?Sinh anh, nuôi anh, từng làm cho anh kính yêu không thôi, hiện tại lại làm cho anh hận thấu xương tuỷ.
Thời Vũ tại sao lại biết ba anh, anh ta cũng chỉ hơn anh mấy tuổi, hẳn là không có khả năng biết năm đó phát sinh chuyện gì đi?
"Nếu tôi không đoán sai, ông ta hẳn là ba cậu đúng không?" Thời Vũ nhìn không chuyển mắt cậu em rể.
Phạm Đằng nguyên bản trong mắt tràn ngập thống khổ cùng hối hận nhanh chóng bị hận ý thay thế.
"Tôi không có người ba nào lại bỏ vợ,không thèm quan tâm cốt nhục." Anh phẫn hận gầm nhẹ nói, "Ông ta làm sao có thể vì một người đàn bà không biết xấu hổ mà vứt bỏ gia đình? Tôi tuyệt đối không tha thứ, tuyệt đối không."
"Người đàn bà không biết xấu hổ mà cậu nói có phải là mẹ Dĩ An không?"
Phạm Đằng cắn chặt răng, trên mặt đột nhiên phụt ra một cỗ hận ý nồng đậm, hai mắt thâm thúy cũng trở nên vô tình băng lạnh. Tuy rằng anh đã quyết định vứt bỏ thù hận, nhưng dù sao cũng tích luỹ gần 20 năm, không thể vứt bỏ nhanh thế được.
"Cho nên cậu vừa mới nói cậu cưới Dĩ An là vì muốn báo thù." Thời Vũ có chút đăm chiêu nhìn Phạm Đằng "Nhưng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-thu-tinh-nhan/1526871/chuong-17.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.