Trẻ con nghe không hiểu hai người lớn nói gì, đôi mắt tròn vo chớp một cái, tay nhỏ túm lấy phụ hoàng không buông, há miệng, phát ra tiếng nghiến răng mềm mại.
Tống Tụng cầm quyển sách tranh kia, trong đầu đã bởi vì đổi hai người trong sách tranh thành mình và Lệ Tiêu mà cảm thấy không cách nào khống chế được xấu hổ.
Mà Lệ Tiêu nói rất đúng, chuyện này cũng là nghĩa vụ của y, tuy rằng chuyện như vậy nói rất ngại ngùng, nhưng kỳ thực y chẳng hề bài xích.
Hai người trầm mặc một hồi, Tống Tụng bỗng nhiên đưa tay qua, bế con lên, quay người đi ra ngoài.
Lúc quay lại, Lệ Tiêu vẫn ngồi trên giường nhìn y. Tống Tụng đi tới chỗ hắn, ngồi xuống giường, lại trầm mặc.
"Ta..."
Y còn chưa dứt lời, Lệ Tiêu đã nói: "Trẫm cũng không muốn để cho ngươi mang thai nữa."
Tống Tụng ngoan ngoãn ngồi ở đó không nhúc nhích, một bộ mặc người hái. Rốt cuộc là Lệ Tiêu không nhịn được trước, hắn nghiêng người hôn Tống Tụng, còn chưa chạm tới y đã bắt đầu nuốt nước miếng.
Màn giường bị kéo xuống, Lệ Tiêu lần thứ hai hiểu rõ Tống Tụng ngoan ngoãn nghe lời là đáng quý cỡ nào. Y là một Hoàng hậu xứng chức, phụ hậu xứng chức, cũng là một ái nhân cực kỳ xứng chức.
Y ngoan mềm, lúc đối mặt với Lệ Tiêu cơ hồ không có giới hạn cơ bản.
Ngày hôm sau hưu mộc, Lệ Tiêu mở mắt ra, tinh thần sảng khoái ôm người trong ngực chụt một cái. Tống Tụng còn đang ngủ say, mặt mày yên tĩnh, hơi thở mềm mại, trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-quan-sung-hon-hang-ngay/786466/chuong-77.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.