Vào đêm, phố Đinh Mão tấp nập đã không còn bao nhiêu người, đường phố từ trước đến giờ vẫn có người quét tước, mặt đất sạch sành sanh, hai bên đường là tuyết đọng.
Đây là con đường lớn ở cửa phủ Quốc công, đi về trước là có thể về đến nhà, Tống Tụng khi còn bé thuộc lòng con đường này, sau đó cũng rất ít ra cửa.
"... Quá, quá cao."
"Có ta ở đây, không phải sợ."
Tống Tụng ngoan ngoãn ngồi xổm trên nóc nhà, vì tránh vướng víu, y không mặc áo choàng, vì vậy mặc áo bông, nhìn thoáng qua có chút mập mạp.
"Ta tra được thanh danh bên ngoài của Tống Ca không tồi, xử sự thân mật, hắn lúc thường xuất môn đều là một mình, rất ít khi sai người."
Tống Tụng gật đầu, "Hắn biết làm người."
Là kẻ ngụy quân tử.
Y lặng yên suy nghĩ, Lệ Tiêu đứng lên xem, Tống Tụng vội vàng ôm lấy chân của hắn. Ở trên nóc nhà, y vẫn rất sợ sệt, tuy rằng tuyết trên nóc nhà này đã tan gần hết.
Cũng may Lệ Tiêu cũng không cho y đợi lâu, hắn rất nhanh lại ôm Tống Tụng xuống. Sau khi xuống Tống Tụng lập tức trốn đi, Lệ Tiêu thì lại đi tới đứng phía sau y. (Truyện chỉ được đăng tải trên Wattpad yanjingjia, những nơi khác là ăn cắp)
Tống Tụng ngó dáo dác: "Ở chỗ nào rồi? Hắn tới chưa?"
"Ngươi chờ ở đây."
Tống Ca cầm một bình rượu, chắp tay đến, đường phố đã không có một bóng người, mà ngược lại cũng không sợ, rẽ một bên là có thể về đến nhà.
Nhưng hắn ngày hôm nay không may
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-quan-sung-hon-hang-ngay/786428/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.