Lửa giận Sở Minh Phong tăng vọt, mặt đầy căng thẳng như dây cung, hai tay run lên, gân xanh mu bàn tay như sắp vỡ ra, trong mắt đỏ như máu sắp phọt ra ngoài, ánh mắt vừa sắc bén vừa lạnh lẽo như mũi tên vô hình bắn thẳng vào miệng nàng, như muốn nàng mất mạng ngay tại chỗ vậy.
Bởi hơi cách xa nhau, mọi người không thấy rõ thần thái của hắn, chỉ biết mặt rồng không buồn giận. Thẩm Chiêu, Sở Minh Hiên kinh dị nhìn nàng, như đang nhìn một quái nhân. Những lời này thật to gan, rất kinh khủng!
Thân là phụ nữ, nên theo cái chung. Thái tử Nguỵ quốc ngang nhiên cướp đoạt, nàng phải nói những lời dịu dàng xin miễn, cho thấy là theo chung một chí hướng. Cũng không ngờ nàng thế mà lại nói ba phải thế nào cũng được, còn cố ý đi theo thái tử Nguỵ quốc đi tha hương.
Thác Bạt Hạo cười to đắc ý, “Sở Hoàng bệ hạ, Thẩm đại nhân, nàng nói những lời này lại rất hiểu rõ, nàng nguyện ý cùng bản thái tử đi Nguỵ quốc. Thẩm đại nhân, lòng nàng cũng không còn ở trên người ngài nữa, ngài cần gì phải cột chặt lấy nàng chứ?”
“Thái tử lầm rồi, nội tử chính là vâng lệnh ý chỉ bệ hạ, cũng không phải theo ý thái tử” Thẩm Chiêu giải thích.
“Thẩm đại nhân nói thế chính là không muốn bỏ những thứ mình yêu thích sao?” Thác Bạt Hạo hỏi giận dữ, đôi mắt chim ưng co rút kịch liệt, sát khí phụt ra, “Nếu Thẩm đại nhân không để bản thái tử như nguyện, thì phải gánh lấy hậu quả. Biết đâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-quan-doc-sung/1297388/chuong-151.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.