Hôm nay là ngày kỉ niệm mình với Linh thay nhau úp mì tôm và tắm cho chó tròn 1 tháng. Có lẽ để ghi nhớ ngày này hơn nữa, mình đã bị ba chỗ từ chối vì không chịu được những đòi hỏi vô lý. Nào là em có thể một lúc bưng ba khay cà phê được không, em vừa bán hàng vừa dọn toa lét và đi đổ rác được chứ. Hoặc là lịch sự hơn là có mặc được bộ cánh gà giống Lương Mạnh Hải trong phim " Bỗng dưng muốn khóc" không. Mình bảo là có, thế mà vẫn bị từ chối khi nhã nhặn yêu cầu là liệu có thể đeo thêm mặt nạ Batman được không.
Mình luôn nghĩ lũ bạn vẫn sẽ nhìn thấy nếu như chỉ đội cái đầu gà lên. Mình hiểu và các bạn cũng biết rằng kiếm tiền như thế không có gì là xấu xa và không tốt, nhưng tuổi trẻ lại sinh ra những ái ngại làm cho cơn đói cũng phải dẹp sang một góc. Trong sáng nay mình vẫn còn một chỗ nữa để hỏi việc. Trước khi tới thì mình nhắn tin chúc mừng. Linh lúc này đã đi học lại, bây giờ em đã giải tán lớp dạy vì quá mệt mỏi trong việc đi thu tiền. Em chỉ tập trung dịch sách vào buổi tối và hai đứa lại quay về với viễn cảnh mì gói và cơm nguội mình mang sang. Trông Linh gầy hơn so với lúc ban đầu mình gặp.
"Đồ dở hơi, đã 1 tháng 5 ngày rồi anh ạ. Hôm ăn gà là tròn 1 tháng đấy". Linh hồi âm lại. Hóa ra em còn nhớ hơn cả mình.
Đến chỗ thứ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-nhieu-cung-khong-du/2686049/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.