Ta thật cố gắng làm cho chính mình bình tĩnh, nhưng vẫn ngăn không được tim đập như điên, ta run run đến không thể mở cửa xe, Ôn Gia Dật liền thay ta lái xe đến bệnh viện. Ta thật sự không rõ ông trời đến khi nào mới có thể buông tha ta, sự tình luôn không dứt phát sinh, mỗi khi nghĩ đến cuối cùng mọi chuyện đã chấm dứt, nhưng khi nghe đến thì……
” Đừng lo lắng, cho dù ông trời có sụp xuống cũng có ta thay ngươi chắn.” Lời nói của Ôn Gia Dật làm lòng ta ấm lên, giờ khắc này làm ta cảm thấy cho dù thế giới đến ngày tận thế, chỉ cần y ở bên cạnh ta, như vậy ta nhất định có thể bình yên vô sự.
” Đứa con của bệnh nhân Lưu Ngọc Phượng bị mất tích, chúng ta tìm không thấy hắn, bệnh của cô Lưu không thể đợi, phí giải phẫu cũng không phải con số ít, tất cả mọi người không biết làm như thế nào cho phải, khi cô Lưu nói Hoàng tiên sinh là con của nàng, cho nên……” Đi vào bệnh viện, nghe bác sĩ giải thích, lòng liền du hồn hư không, tại sao lại nhớ tới ta!? Bởi vì ta là con của nàng sao!? Bởi vì nàng cùng đường rồi sao!? Bởi vì ta trở nên nổi bật!? Hay là còn lý do nào khác!? Ta không biết, đầu của ta thật sự rất đau, ta không muốn suy nghĩ nữa……
” Hoàng tiên sinh!? Hoàng tiên sinh!?”
” Thiêm? Xảy ra chuyện gì? Không thoải mái sao?” Ôn Gia Dật gọi quay về ý thức của ta.
” Ách!? Thật xin lỗi…… ta không sao, như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-mau/136363/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.