Ba ngàn năm, đáy lòng Tây Nhạc Hoa Sơn Thánh Mẫu vẫn luôn giấu giếm một con quái vật, chưa từng hé lộ trước bất kỳ ai —— Thậm chí chính nàng cũng không ý thức được đó là một con quái vật.
Nàng sợ nam nhân.
Hẳn là rất khó mà hình dung ra được? Cha mẹ của nàng chân thành yêu nhau, nàng lớn lên trong một gia đình hạnh phúc tốt đẹp, nàng trước nay chưa từng nghĩ mẹ mình sai khi động lòng phàm. Nếu nàng cứ thế bình an lớn lên, tìm được ý trung nhân của mình, ngày tân hôn được mẫu thân trang điểm thật đẹp, được phụ thân đích thân đưa về nhà chồng, tạo thành một gia đình mới, con quái vật này mãi mãi sẽ không thể xâm nhập vào cõi lòng nàng.
Nhưng rồi chỉ một đêm, cha anh chết thảm, không biết tung tích của mẹ, Dương Thiền trúng Thúc Linh Chưởng khi đó thật ra mới tuổi mười ba.
Mười ba tuổi, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Con người thời đó rất cởi mở, người ta không bịt tai trẻ con khi người lớn bàn chuyện nam nữ, bé gái mười ba tuổi đã hiểu được việc đời. Thế nhưng bé gái mười ba tuổi vẫn chưa trưởng thành, tâm trí vẫn còn non nớt, không thể có cái nhìn thành thục đối với tình yêu.
Mười ba tuổi năm đó, có một nam nhân bộc lộ tình ý với nàng, là một con hổ tinh.
Hổ tinh chỉ yêu gương mặt xinh đẹp của nàng, chỉ muốn cùng nàng giao hoan ân ái. Nàng bị chúng thô bạo bắt giữ, phải trơ mắt đứng nhìn Nhị ca
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-lien-dang-hoa-bich/2436569/quyen-3-chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.