Cả nhà đang vui vẻ ăn trưa thì bỗng nhiên điện thoại của Cẩn Mai reo lên. Nàng dừng đũa, tay cầm lên xem mới biết người bên kia là Nhan Nhược Đông
Có chút ái ngại, nàng định tắt điện thoại thì Thi Hàm lên tiếng: "Em nghe điện thoại đi, đừng để người ta chờ"
Đợi Cẩn Mai đi ra ngoài, bà Vệ khều tay Thi Hàm cùng với ánh mắt thắc mắc, bà hỏi: "Hai đứa đổi cách xưng hô rồi hả?"
Bị hỏi trực tiếp câu ấy khiến Thi Hàm thêm ngượng ngùng, đã bình thường xưng hô với Cẩn Mai đã thấy ngại rồi bây giờ mẹ lại hỏi như thế chỉ thêm đỏ mặt tía tai
Thấy con gái như vậy, ông Vệ ngồi bên này muốn nói giúp cho: "Cái bà này, quen nhau thì xưng hô thế nào mà chả được. Nghe như vậy có phải tình cảm hơn sao, đúng không con gái?"
"Thôi đi, từ khi con cưng ông về là bênh nó không hà, chắc tôi đây ông cho ra ngoài chuồng gà rồi chứ gì"- Bà Vệ chề môi liếc xéo ông Vệ
Bị đỗ tội vô cơ làm ông cảm thấy oan ức vô cùng, ông nhìn sang Thi Hàm như cứu vớt ông: "Con nói gì đó với mẹ đi chứ, tội nghiệp cho ba quá nè"
Đi một mạch ra ngoài phía cửa, trong lòng Cẩn Mai có chút khó hiểu tại sao anh ta lại gọi đến. Không biết Nhược Đông lại muốn bày trò gì
"Alo, cậu gọi mình có chuyện gì?"
Người bên kia lè nhè giọng say xỉn, Nhược Đông cất tiếng: "Mình... không còn cơ hội sao? Thật sự... mình rất yêu cậu lâu lắm rồi, cậu bỏ cô ta
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-gio-chung-ta-yeu-nhau/1673149/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.