Cùng lúc đó.
Phùng Thành Thư là người giữ thi thể thứ hai, càng tới gần 12h đêm khuya thì càng khẩn trương hơn.
Có Hoàng Hiểu Giai làm ví dụ, Phùng Thành Thư dường như trông gà hoá cuốc, tính cảnh giác đạt tới mức cao nhất.
Để không bị lệ quỷ kéo vào trong mộng, hình thành điều kiện giết người, Phùng Thành Thư thậm chí không tiếc cầm vật bén nhọn trong lòng bàn tay, chỉ cần cảm thấy hơi buồn ngủ, nói đúng hơn là sắp bị lệ quỷ kéo vào trong mơ, hắn lập tức làm đau chính mình để duy trì trạng thái thanh tỉnh.
Chỉ là càng tới gần 12h đêm, Phùng Thành Thư càng không tự chủ được mà hốt hoảng khẩn trương, thẳng đến khi đồng hồ trên điện thoại hiển thị 24:00, hắn đột nhiên phát hiện mình đang đứng trên hành lang.
Xung quanh được ánh đèn trắng bệch chiếu sáng rõ ràng, Phùng Thành Thư mờ mịt nhìn quanh bốn phía, đầu óc mơ hồ chưa phản ứng kịp.
Vừa nãy hắn rõ ràng còn nằm trên giường, sao đột nhiên lại xuất hiện trong hành lang?
Hơn nữa, đây là đâu?
Cảnh tượng xung quanh vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, ngay sau đó Phùng Thành Thư bỗng nhiên thay đổi sắc mặt.
Đây rõ ràng là nhà tang lễ.
Hành lang và năm cửa phòng đóng kín kia đều giống như đúc nhà tang lễ.
Chỉ khác ở chỗ nơi này dường như mới trang trí chưa được bao lâu, lớp sơn trên vách tường vẫn còn nguyên màu lam nhạt.
Mà nhà tang lễ trong trí nhớ của hắn, vì lâu năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-dong-phia-truoc-co-nang-luong-cao/3508736/chuong-315.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.