"Bà ngoai, người nói chắc chắn như vậy, vậy người nói xem con là vị Thánh nữ nào của các người vậy?" Hân Vũ càng ngày càng cảm thấy bà ngoài có chyện gạt nàng, nhưng lại không hỏi ra được vế sau.
"Đừng hỏi, bây giờ chưa phải thời điểm nói cho con biết những điều đấy, con đem Nhân thứ cất kỹ, chờ tương lai thời cơ chín muồi, bà ngoại nhất định sẽ nói cho con mọi chuyện con muốn biết!" Hân Vũ ôm lấy Nhân thư, trong lòng cũng bán tín bán nghi, nếu bà ngoại không chịu nói, nàng cũng có thể miễn cưỡng, Nhân thư này sau này do nàng tạm thời bảo quản vậy.
Hình Ngạo Thiên không muốn nàng bôn ba mệt nhọc nên không đi đường nhỏ chạy về Vương cung, mà để đội ngũ sửa thành đi đường lớn, một đội nhân mã chậm rãi đi qua đường rừng, đi trên đường lớn, nghỉ đêm ở dịch quán, không nhanh không chậm hồi Vương cung.
Hân Vũ đủ loại nhàm chán áp mặt vào cửa xe ngựa, ngóng nhìn cây xanh phía trước cùng ánh nắng vàng, rất khó tin, Đỗ Hân Vũ nàng lại có thể tận mắt nhìn thấy phong cảnh xinh đẹp của ngàn năm trước.
Tuy rằng nơi này không có khoa học kỹ thật như ở thế kỷ hai mốt, không có máy tính, không có TV, cũng không có điện thoại, hết thảy đều tự nhiên như vậy, nhưng nàng cũng đã dần dần thành thói quen rồi.
Hình Ngạo Thiên thấy dáng vẻ ngẩn ngơ như thế của nàng, tiến lên ôm lấy nàng từ phía sau, huýt sáo một tiếng liền gọi ngựa yêu của mình, trước khi Hân Vũ kịp phản
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chua-bon-cung-den-tu-2012/761390/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.