"Ta mệt lắm rồi, không có bản lĩnh thảo luận chuyện đó với ngươi, tự ngươi suy nghĩ đi!" Nhắm hai mắt lại, đem khuôn mặt của hắn ngăn trở bên ngoài, vừa rồi kích tính một phen, quả thật nàng cũng cảm thấy mệt mỏi.
Tới gần bên tai nàng, khẽ cắn vành tai của nàng, nói: "Vừa rồi biểu hiện của nàng ta rất hài lòng, hi vọng sau này nàng đều có biểu hiện như vậy, hôm nay nghỉ ngơi thật tốt, ngày mai ta mang nàng đi ra ngoài du ngoạn."
Hân Vũ nhắm chặt hai mắt, coi như không nghe thấy gì, nhưng hắn nói muốn dẫn nàng đi ra ngoài du ngoạn, không biết có phải cố ý lừa nàng hay không. Nhân thư cũng đã thử ba lượt đều không được, rốt cuộc là lỗi do đâu, trong chốc lát nàng vẫn không tài nào tìm ra đáp án được, quên đi, vẫn nên ngủ một giấc trước rồi tính, có lẽ ngày mai hắn thực sự đưa nàng đi ra ngoài du ngoạn một lần, vận động đầu óc, may ra có thể nghĩ được đáp án thì sao?
Mộ Nguyệt một mình ở trong cấm địa bắt tay nghiên cứu vấn đề trong Nhân thư, bà đã nhiều ngày tìm đọc không ít sách cổ có liên quan, nhưng những ghi chép về Thượng cổ thần gián đã ít lại càng thêm ít, có cũng chỉ là chứng minh truyền thuyết không thể thực hiện, những ghi chép đúng về Nhân thư lại chỉ có vài đôi câu.
Cất sách đi, xem ra muốn phá giải bí mật của Nhân thư thì không thể nhanh chóng được, còn phải xem nha đầu Hân Vũ kia có phát hiện gì. Hôm đó
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chua-bon-cung-den-tu-2012/761377/chuong-73.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.