Sắc mặt Hân Vũ cứng đờ, kích động lớn tiếng hỏi hắn: ‘Ngươi làm gì với bọn họ rồi, vì sao ngươi dụng hình với bọn họ? Ngươi là một ác ma, ác ma, bọn họ làm gì sai, vì sao ngươi phải đối với bọn họ như vậy?"
"Sai là sai ở chỗ chủ tử của bọn chúng là ngươi, là ngươi hại bọn chúng chịu hình phạt, ta đã cảnh cáo ngươi từ trước, đừng có tìm cách trốn, cũng đừng thử độ kiên nhẫn của ta, chính là ngươi rất giỏi tất cả đều làm được, vậy cũng đừng trách ta lòng dạ ác độc!" Hai mắt vằn đỏ nhìn khuôn mặt lo lắng của nàng, vì sao nàng lại đi lo lắng cho những người không hề liên quan đến mình, thậm chí vì những người đó, tình nguyện liều chết trở về.
Sắc mặt Hân Vũ càng lúc càng khó coi, hắn nói không sai, đích thật là nàng hại bọn họ, là nàng ích kỷ, Hình Ngạo Thiên ôm hông của nàng, xoay người đi ra ngoài, hắn đột nhiên rất không muốn cho nàng nhìn thấy đám nô tài hèn mọn này, lại càng không muốn nhìn bộ dạng nàng khóc vì người khác.
"Ngươi buông ra, ngươi muốn dẫn ta đi đâu, ta muốn thấy Hòa Thái, ngươi để cho ta gặp bọn họ, ta muốn gặp bọn họ..." Hân Vũ vừa đánh vừa kêu gào, nhưng Hình Ngạo Thiên giống như không nghe thấy nàng nói, tiếp tục đi về phía trước, rời khỏi đó rất nhanh.
Trong địa lao hắc ám, ánh trăng âm u xuyên qua song cửa sổ chiếu lên trên mặt đất, ánh lên xích sắn khoa hai chân Hân Vũ, hai ta cũng bị khóa trái
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chua-bon-cung-den-tu-2012/761361/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.