Sáng sớm tinh mơ chim kêu líu ríu, Phùng Phùng vẫn lười biếng nằm cuộn tròn người trong chăn ngủ ngon lành.
Cư nhiên thấy xúc cảm nhồn nhột bên tai, nàng cau mày khó chịu đưa tay lên tát một miếng vào không trung.
Con muỗi khốn nạn cũng đòi trêu chọc lão nương.
"Bốp"
Nàng xoay người tiếp tục ngủ, mặc kệ ai đó mắt trừng tới sắp lòi con ngươi nhìn cái mông tròn trịa ngúng nguẩy quay đi.
Hắn cực kỳ gian tà đưa tay bóp một cái thật mạnh lên mông mềm mại của Phùng Phùng.
"A!"
Bị đau bất ngờ liền trong tích tắc tỉnh ngủ, nàng bực tức hướng Nạp Dương mà đánh đấm, bất quá giơ tay dơ chân đều nặng như chì, vừa khẽ động hông một cái hạ thể liền truyền lên một cơn đau nhói, thân thể xụi lơ ngã vào lòng hắn.
Vô liêm sỉ, khốn nạn, bại hoại... Hành hạ lão nương cả đêm hôm qua mới ngủ được một chút liền không có lương tâm bóp mông lão nương!
Nàng mở miệng chửi người, bất quá lời nàng phun ra thành một đống i a i a, Nạp Dương hoàn toàn không hiểu cũng không muốn hiểu.
"Vật nhỏ sinh khí, chơi cả đêm hôm qua xem ra vẫn còn rất nhiều sức lực nha, có phải hay không muốn chơi tiếp. Bổn bảo chủ ta đây nguyện cho nàng chà....."
Còn chưa nói xong miệng đã bị Phùng Phùng đem tay che đi, con mẹ nó lão nương đây tuy đốn mạt nhưng còn chưa đốn mạt tới độ nghe mấy lời không sạch sẽ nhà ngươi.
Hắn đem nương tử ôm chôn sâu vào trong lòng.
"Còn đau không?"
Bàn tay vừa thô vừa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chu-thinh-buong-ta-nuong-tu-di-truoc-dat-nuoc-di-sau/1522093/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.