Phòng tối lạnh lẽo chỉ có một cái nam nhân say sưa, thân thể cao lớn nằm dài trên giường, trong tay hiện tại mân mê tà áo cũ.
"Phùng Phùng, hôm nay ta rất mệt, ngày hôm nay ta phải đối phó với rất nhiều người, em nói xem, ta có phải sau này sẽ không chống đỡ được nữa hay không? Ta thực mệt mỏi, em ở đâu...?"
Giọng nói trầm khàn đem theo buồn thương da diết, đau khổ cùng quoằn quại, bàn tay lớn gắt gao tóm chặt lấy manh áo cũ mà hít hà hương thơm còn vương vấn.
Hình như nàng vẫn còn ngay ở đây bên cạnh hắn...
Phùng Phùng cứ như vậy biến mất, hắn không tin nàng đã chết, nhưng mà đã qua bao lâu như vậy, dường như tất cả khát vọng hoài trông cũng trở nên vô nghĩa.
Nàng tàn nhẫn như vậy, nàng bỏ lại cho hắn một con chó nhỏ cùng chiếc trâm gỗ kia mà biệt tích.
Vẫn còn nhớ ngày hôm ấy khi hắn còn đang miệt mài vùi đầu vào văn án, hắn muốn quên đi tất thảy, chỉ cần công việc và công việc mà thôi, không ngờ lại có một vị khách không mời mà tới, thật ra hắn hình như cũng quên trong phủ hắn này còn tồn tại một Lục Trúc Nhi.
Ả ăn mặc hở hang, một bên vai áo còn lộ trễ xuống tận ngực, lờ mờ nhìn thấy đồi nhũ phong cao vút, hắn lại miên man nghĩ tới nàng, Phùng Phùng của hắn nhất định không bao giờ mặc loại trang phục lẳng lơ như vậy đi.
Nàng hình như lúc nào cũng hận không thể đem thân thể bó kín cùng co rúm lại thành
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chu-thinh-buong-ta-nuong-tu-di-truoc-dat-nuoc-di-sau/1522085/chuong-30.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.