Đường đi lên đồi khá dốc, ba người đi qua một hai canh giờ rốt cục cũng tới nơi.
Phùng Phùng căn bản vì gần đây ít vận động, đi tới đỉnh đổi trán đã lấm tấm từng giọt mồ hôi. Nàng thở gấp đầy mệt mỏi.
Mà Lục Trúc Nhi vẫn như cũ sức lực, dọc đường vẫn không ngừng tự nói tự cười một mình.
Lục tiểu thư căn bản cũng không có lừa Phùng Phùng, quả thực khung cảnh trên đỉnh đồi tre này cực kỳ đẹp đẽ, không khí thoáng đãng vô cùng.
Gần ngay đấy có một cây đại thụ lớn ước chừng mấy chục thước, thảm cỏ xanh non mướt mát, thực vật phỏ nói phong phú vô cùng.
Phùng Phùng tuy rằng có chút kỳ lạ, chẳng phải trên đường đi đều là tre trúc mọc đầy rẫy hay sao? Cư nhiên trên đỉnh đồi lại có một thảm thực vật đẹp đẽ như vậy?
Nhưng mà cũng không có nghĩ được nhiều, nàng đã thấm mệt, tùy tiện ngồi lên một cái đoạn thân cây gỗ lớn mà nghỉ ngơi, hai bắt chân vừa đau vừa nhức, nắn bóp một hồi cơ hồ có khá hơn.
" Tiểu Phùng a! Em thật yếu ớt qua nha! Mới chỉ đi một đoạn đường nhỏ, ngày trước ở Lục gia vẫn thấy em cực kỳ siêng năng đó, chả lẽ làm nha hoàn thị tẩm ở Nạp gia lại trở nên yếu ớt như vậy a!"
Trái ngược với gương mặt xinh đẹp của ả, lời nói lại tùy hứng cùng thô tục, đối với tôn ti gia giáo con nhà quyền quý ả được dạy bảo dường như chẳng còn chút nào lưu lại.
Phùng Phùng phút giây ngẩn ngơ cùng xấu hổ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chu-thinh-buong-ta-nuong-tu-di-truoc-dat-nuoc-di-sau/1522081/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.