Phùng Phùng lờ mờ tỉnh dậy, mở mắt đều thấy mọi thứ nhập nhèm cũng không trông thấy rõ ràng vật gì.
Khẽ cựa mình một chút, nơi nào a? Thực mệt mỏi... bảo chủ hiện thời đã trở lại hay sao?
Tay chân có chút luống cuống quơ loạn một cái cũng không ngờ trúng chén nước nhỏ nơi đầu giường.
Tiếng choang lớn giống như đánh bật một đòn mạnh vào đầu óc ngốc nghếch trì độn của Phùng Phùng làm nàng có chút hoảng sợ.
Thân thể run lên lẩy bẩy, cư nhiên chỉ có mình cô thôi sao?
Cửa bung mở, một bóng người nhanh chóng bước vào, thân hình cao lớn rắn rỏi tiến đến bên cạnh Phùng Phùng đang mê loạn.
Cánh tay rắn chắc vươn tra đem thân thể gầy yếu ôm chặt vào trong lòng.
"Tiểu Phùng... "
Giọng nói mang theo chút trầm thấp giống như có một dòng nước ấm áp chảy vào trong tâm trí nàng, trái tim bé nhỏ đương sợ hãi cũng theo đó bình ổn trở lại.
Phùng Phùng giống như đứa trẻ nhỏ khao khát yêu thương, bàn tay nhỏ nhắn bấu víu lấy áo quần nam nhân trước mặt, hương thân thể quen thuộc làm nàng an tâm.
Bảo chủ... nàng rất sợ hãi cùng buồn bã, có thể hay không đừng bỏ mặc nàng, nàng rất nhớ hắn.
Mái đầu nhỏ dụi vào trong lòng Nạp Y Uy, qua một đoạn thời gian liền nghe tiếng hít thở đều đặn của nàng.
Nạp Y Uy ôm lấy Tiểu Phùng cậu yêu thương trong lòng, thế nhưng lý trí đang rối tung mãnh liệt, cậu muốn khoảng khắc này cứ như vẫy mãi mãi kéo dài, nhưng là cô đã có thai với huynh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chu-thinh-buong-ta-nuong-tu-di-truoc-dat-nuoc-di-sau/1522073/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.