Phùng Phùng qua ba ngày đêm nằm liệt một chỗ, lần này tỉnh dậy còn bị Nạp Dương dọa cho khiếp hãi, nằm xuống liền mệt nhọc mà nặng nề thiếp đi.
......
"Tiểu Phùng dậy ăn canh, Tiểu Phùng~"
Nạp Y Uy cẩn trọng tiến về phía nữ nhân đang trốn trong gầm bàn. Phùng Phùng từ sau lần tỉnh lại liền trở nên cực kỳ nhút nhát, ngày ngày đều ôm gối ôm co rúm thành một đoàn trong góc phòng.
Mặc kệ Nạp Dương nhiều lần mạnh mẽ lôi kéo cô ra ngoài, mỗi lần Phùng Phùng đều khóc ngất, khóc tới khi hắn đau lòng tới mếu xệch cuối xùng vẫn phải thả cô lại vào trong gầm bàn.
Hắn bất lực nhìn vật nhỏ thất kinh cùng sợ hãi, hơn nữa cô còn rất lười ăn, coi như ép buộc cô ăn vào thì mọi thứ vừa nuốt xuống đều ói hết ra.
Cuối cùng kẻ kiêu ngạo như hắn cũng phải bất lực tới nỗi phải cầu cứu tới em trai.
......
Thật ra so với Nạp Dương, Nạp Y Uy cậu cũng không có khá hơn. Gần như tất cả mọi người đều làm cho Phùng Phùng sợ hãi.
Không khí u áp bao trùm cả Nạp gia, kẻ hầu người hạ vốn dĩ tất bật hiện tại làm thứ gì cũng phải giảm thiểu âm thanh tới mức thấp nhất, đi lại từng bước phải nhón chân thật nhẹ, tuyệt đối không dám làm cho nữ nhân của bảo chủ giật mình.
Nếu không thì cái mạng nhỏ này xác định rồi, vẫn nhớ mới hôm trước có một tỳ nữ hầu hạ Phùng Phùng không cẩn thận làm rơi một cái muỗng canh, làm Phùng Phùng giật mình liền bị bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chu-thinh-buong-ta-nuong-tu-di-truoc-dat-nuoc-di-sau/1522066/chuong-11.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.