"Đại huynh, việc kia xong rồi chứ?"
"Là Ngụy Phi lén lút bớt xén vài bao lương thực đem bán riêng, hừ, mơ tưởng qua được mắt ta, thứ gạo cao lương như vậy cũng không tới lượt hắn cắt xén"
Nạp Dương cùng Nạp Y Uy nhàn nhã nhấp một ly trà. Bộ dạng vô cùng thanh thơi. Nạp Y Uy thu hồi lại vẻ trẻ con thường ngày, gương mặt lạnh nhạt cùng cực, hoàn toàn không có chút nào giống với người mới sáng nay cùng với Phùng Phùng làm nũng.
"Đệ dạo gần đây có hứng thú với nha đầu của ta?"
"Phùng Phùng sao?"
Nạp Y Uy lười biếng hưởng thụ trà trong cốc. Gương mặt băng lãnh cư nhiên lại lộ ra chút ôn nhu không dễ thấy.
"Chơi đùa rất vui, không nghĩ ra một nữ nhân câm lại như vậy thú vị, biểu cảm rất thuận mắt. Huynh vẫn có ý tứ hành hạ một người câm hay sao?"
"Như đệ nói, chơi đùa rất vui, ta đang chờ nàng quỳ dưới chân ta mà van lạy. Cũng chỉ là một nha đầu cư nhiên lại dám hỗn xược"
"Hay nhường cho đệ đi"
"Ta chưa chơi chán"
Nạp Dương khẽ liếc mắt, nữ nhân này làm công cụ ấm giường cũng rất tốt, thân thể tuy gầy gò nhưng nơi nào cần lớn thì lớn, nơi nào cần nhỏ thì nhỏ, da thịt mềm mại, từ khi hưởng thụ cơ thể này hắn cũng không còn lui tới kỹ viện.
"Tại sao nàng lại như vậy tin tưởng đệ?"
"Thuật tiện lừa vài câu, cũng không ngờ như vậy tin tưởng, đúng là nữ nhân ngu ngốc"
Nạp Y Uy vừa nói xong chỉ nghe một tiếng cành cây bị gẫy,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chu-thinh-buong-ta-nuong-tu-di-truoc-dat-nuoc-di-sau/1522063/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.