Tịnh Thủy lớn đến độ Phùng Phùng nhìn thôi cũng thấy choáng váng, thời tiết hiện tại khá lạnh, áo quần trên người Phùng Phùng lại mỏng manh, một chút làm công việc nặng nhọc cả thân thể đã ướt sũng mồ hôi, từng trận gió thổi qua làm cô một cái rùng mình.
Đương chăm chú liền hình như nghe có tiếng người rên rỉ a.
Phùng Phùng có chút khẩn trương, nơi này cư nhiên lại có người xông vào.
Trong hòn non bộ vừa hay có một khoảng trống kha khá, hiện tại một nam nhân vóc người cao lớn, đang ôm bụng rên lên từng tiếng.
Phùng Phùng như vậy hoảng hốt nhi a nhi a lay động thân thể người kia. Nam nhân sức lực yếu ớt ngẩng đầu lên, trên trán từng giọt mồ hôi lớn đổ xuống, ánh mắt cực kỳ mông lung, tuy nhiên vẫn không làm lu mờ được vẻ đẹp động lòng người.
Nam nhân trước mắt đẹp giống như một mĩ nhân, đường nét có chút trẻ con. Ngũ quan có chút quen mắt nhưng nhất thời Phùng Phùng không có tâm trí để ý.
“Đau.... a....!” Nam nhân lạ mặt khẽ rên rỉ.
Ách, nam nhân này như vậy đau bụng hay sao? Phùng Phùng hoảng hốt có ý định chạy tìm người cứu giúp, vừa quay đi, người này một cái dễ dàng bắt lại tay nhỏ, khẽ giật một cái đem toàn bộ cơ thể gầy gò ôm chặt vào lòng.
“Đừng đi.... Đừng cho ai biết... ta rất đau... rất lạnh “
Nạp Y Uy ranh mãnh, mạnh mẽ áp chế cô gái vào lòng, Phùng Phùng bị kinh sợ cố gắng đẩy lồng ngực người này ra nhưng không thể, lực đạo mạnh mẽ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chu-thinh-buong-ta-nuong-tu-di-truoc-dat-nuoc-di-sau/1522061/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.