Chúc Phùng Phùng đầu tiên mở mắt chính là cảm nhận một chữ đau.
Từng cái cơ nhỏ trên người hiện tại giống như bị tróc ra, nhất là vùng hạ thân, vẫn còn nguyên cảm giác bị xuyên thủng, giữa hai bắp đùi trắng nõn còn khô đọng những dịch trắng tơ máu.
Cô khẽ cử động cơ thể, khó khăn nắm lấy ga giường, nặng nhọc bò xuống.
Đầu óc chỉ còn một mảng trống rỗng, cư nhiên nam nhân bên cạnh cũng vì hành động nhỏ này mà bị đánh thức.
Tay lớn nâng lên mạnh mẽ kéo lại eo nhỏ. Chúc Phùng Phùng cảm nhận được một bàn tay lớn hung bạo kéo eo của mình. Thậm chí đến sức lực vùng vẫy cũng không có, lần nữa xụi lơ vô lực ngã vào lòng Nạp Dương một lần nữa.
Nạp Dương ngắm thiên hạ trần truồng trong lòng, da trắng mịn màng noãn như da em bé, ngực sữa thơm tho mềm mại nổi bật đầy những dấu hôn, mắt lờ đờ, thân thể gầy gò vô lực.
Trên hai cổ tay nho nhỏ vẫn còn nguyên vết vải trói chưa có tiêu tan. Hắn cúi đầu sủng nịnh liếm vài cái lên má cô.
“Nghỉ ngơi một chút nữa”
Chúc Phùng Phùng yếu ớt lấy một góc chăn che lại cơ thể trần trụi, khóe mắt chảy xuống một giọt nước to. Nạp Dương đem ngón tay thô ráp lau nó đi.
“Còn đau?”
Đối với lần đầu của nữ nhân tất nhiên sẽ vô cùng đau đớn, hơn nữa hôm qua cô còn như vậy khít khao làm hắn muôn phần điên cuồng chiếm đoạt.
Phùng Phùng cắn răng hết sức lần nữa thoát ra khỏi vòng ôm của Nạp Dương, chậm chạp
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-chu-thinh-buong-ta-nuong-tu-di-truoc-dat-nuoc-di-sau/1522059/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.