“Buông tha cho anh ta? Ha…Cô nghĩ trong chuyện này tôi có thể lên tiếng sao?” Trâm Anh nở nụ cười nửa miệng, rút bàn tay đang bị nắm chặt của cô ra khỏi tay Hà My, nói. Mới đầu, sau khi nghe thấy Hà My nói Bảo Khánh với cô ta từng yêu nhau, Trâm Anh liền cảm thấy khó chịu, khó chịu từ trên xuống dưới, từ trong ra ngoài, ngay cả tay cũng ngứa ngáy muốn hoạt động một vài hoạt động “có ích”. Nhưng một lúc sau, sau khi cô bình tĩnh lại, cô lại nhìn ra được mánh khóe trong lời nói của Hà My. Nếu mà nói Bảo Khánh yêu cô ta, chỉ vì gia đình mà cưới vị hôn thê là cô, vậy đôi mắt tràn ngập tình yêu khi Bảo Khánh nhìn cô là gì? Cô ta nghĩ rằng cô là kẻ ngốc sao? Đúng là tiểu tam chỉ có sinh ra tiểu tam. Mà tiểu tam càng đê tiện thì sinh ra tiểu tam đê tiện gấp bội.
“Chỉ cần cậu nói với cha mẹ của cậu và cha mẹ anh ấy là cậu không muốn kết hôn với anh ấy, cậu không yêu anh ấy. Như vậy là được mà” Hà My nhìn thấy sự khinh thường trong mắt của Trâm Anh, dù giận lắm nhưng cô ta cố nhịn xuống. Cô ta biết, nếu bây giờ tức giận thì cô sẽ thua, cái gì của cô cũng không còn. Cô ta ở bên Khánh lâu hơn Trâm Anh, vậy lý do gì mà Trâm Anh có thể có được Khánh mà cô ta không thể. Cô ta không cam lòng. Có lẽ Hà My không nghĩ đến, nếu không phải là do cô ta thì người ở bên Bảo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/553913/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.