beta: Tinh Tinh
Trâm Anh nhìn bức ảnh đến thất thần. Tại sao…tại sao bức ảnh đó lại ở đây? Tại
sao nó lại ở đây? Tại sao viện trưởng lại có nó? Bà ta có quan hệ gì với cô, với
papa cô, và cả với mami của cô nữa? Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy?....
Đưa bàn tay lên sờ khuôn mặt của người phụ nữ trong tranh, Trâm Anh nghẹn
ngào nói “mami, Trâm Anh rất nhớ người”
“Trâm Anh, em có sao không?” Nghi Dung lo lắng hỏi. Nhìn Trâm Anh bây giờ,
cô thật sự không đành lòng.
“Không…không sao” Trâm Anh vội bình ổn lại tâm trạng nói “Dung, lối vào tầng
hầm là ở đâu?”
“Theo như chị nhớ, hình như là có một cánh cửa ẩn thì phải” Ngọc Diệp tay chống
cằm nói.
“Cánh cửa ẩn?” Trâm Anh nhắc lại, bàn tay đưa lên sờ lên bức tường trước mặt.
“Đúng, cánh cửa đó như bị giấu đi vậy. Nhưng bọn chị không biết chính xác cánh
cửa đó ở đâu” Nghi Dung thật vọng nói. Sớm biết có ngày này, hôm đó cô nhất
định phải nhìn xem làm sao viện trưởng mở được cánh cửa đó và cánh cửa đó ở
đâu. Như vậy, cô mới giúp Trâm Anh dễ dàng hơn.
“Không biết chính xác. Chắc các chị biết giới hạn chứ” Trâm Anh quay người lại,
nhìn Nghi Dung và Ngọc Diệp.
“Ờ…hình như…nó nằm ở…” Nghi Dung nhíu mày cố nhớ lại, nhìn xung quanh
căn phòng. Đến khi nhìn đến bức ảnh, đôi mắt xinh đẹp mở to ra. Cô nói “đúng rồi, khi cánh cửa đó mở ra, bức ảnh này bị biến mất”
“Bức tranh biến mất?” Trâm Anh nói, đôi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/553899/chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.