Phòng cách ly nằm ở cuối dãy của tầng một, mà phòng VIP đều nằm hết trên tầng ba nên Bảo Kiệt đi cũng hơi lâu. Đến khi đến nơi, Quế Chi nhìn thấy bà Trần đang dựa vào vai ông Trần nhìn vào cửa kính đối diện. Bảo Khánh thì đang thẫn thờ ngồi đó không biết đang nhìn thứ gì. Một tháng này, anh đã làm mọi cách để Trâm Anh trao trái tim cho anh. Nhưng ai ngờ, vô tình anh lại trao trái tim của mình ra trước. Nhìn thấy người phụ nữ anh yêu đang thở bằng ống oxi, dây nhợ chằng chịt quanh người mà anh cảm thấy đau lòng. Anh thích nhìn bộ dạng thẹn thùng của Trâm Anh khi anh ôm cô vào lòng. Anh thích nhìn bộ dạng dù quan tâm nhưng lại cố tỏ ra lạnh nhạt của cô khi nhìn Quế Chi. Anh thích nhìn bộ dạng đọc sách của cô. Dù cô không hề chú ý đến anh nhưng được ở bên cô như vậy, với anh như vậy là đủ rồi. Anh thật sự không thích nhìn cô nằm im lìm ở đó. Trâm Anh, khi nào em mới tỉnh lại?
Nhìn Bảo Khánh, Bảo Kiệt thở dài. Đến khi nhìn đến hộp cơm bên cạnh, cậu liền lắc đầu. Thật không ngờ tảng băng di động như anh hai của cậu cũng có lúc như thế này. Vừa nãy cậu ra khuyên mãi, Bảo Khánh cũng không chịu nhúc nhích. Vì vậy cậu mới đi mua một xuất cơm cho Bảo Khánh. Nhưng xem ra, nếu Trâm Anh không tỉnh, có khi ông anh này của cậu cũng không chịu ăn mất.
Ôm Quế Chi đang nôn nóng đến bên cửa kính, để nhỏ nhìn người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/553895/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.