Bảo Khánh nằm nghiêng, ngắm nhìn cô gái nào đó đang rất say nồng trong “giấc ngủ ngàn thu”. Anh không biết mình đã ngắm cô gái này bao lâu rồi. Hình như là từ lúc đưa cô về đây, anh vẫn giữ nguyên tư thế này, ngắm nhìn khuôn mặt đó.
(Seal: oaaaa…từ tối hôm qua đến sáng nay vẫn giữ nguyên một tư thế nằm nghiêng, tay chống đầu. Bộ hông mỏi sao? 0.0?)
Thật ra Bảo Khánh không thể xác định cảm giác của mình đối với Trâm Anh. Lần đầu gặp cô gái này, chỉ vì cô có khuôn mặt quen thuộc nên anh mới đưa cô đến bệnh viện. Đến khi phát hiện cô là Phi Ưng, hứng thú chinh phục của anh được gợi lên. Trong lòng của anh lúc đó chỉ muốn thuần phục được Phi Ưng để cô cam tâm tình nguyện làm việc cho anh. Nhưng khi cô rơi xuống biển mất tích, anh lại cảm giác như anh đã đánh mất một thứ quan trọng nào đó. Trong bốn ngày đó, anh không thể nào ngủ được. Hễ nhắm mắt, anh lại nhìn thấy khuôn mặt đó. Đến khi biết cô trốn thoát khỏi anh, anh lại tức giận cùng hụt hẫng. Cuối cùng, khi nhìn thấy cô ở Phan gia, anh cảm thấy vui mừng và…nhẹ nhõm. Anh không hiểu vì sao mình lại nhẹ nhõm nữa. Có phải vì cô đã được an toàn hay không?
Đang chìm trong suy nghĩ của mình, Bảo Khánh bị động tác của cô gái bên cạnh kéo về. Nhìn xuống cô gái đang lười biếng dụi mắt, tay mò mò sang bên cạnh như đang tìm thứ gì đó. Đến khi xờ đến ngực của Bảo Khánh, cô gái như tìm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/553891/chuong-18.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.