“Oa…sáng sớm tinh mơ, đến ông trời còn đang lười biếng chưa thức dậy, cậu lại lôi mình đến cái bãi biển hoang vắng này ngắm bình minh, cậu không biết người ta buồn ngủ lắm a” Quế Chi không chút hình tượng ngồi trên bãi cát ngáp. Đi biển, ngắm mặt trời mọc cũng thích nhưng với nhỏ là một cực hình. Ở nhà, người giúp việc đến gọi nhỏ mới rời giường mà.
“Đi biển phải dậy sớm ngắm mặt trời mọc mới vui chứ, mà ở đây hoang vắng đâu?” Diệu Anh không chạy nữa, ngồi cạnh bên Quế Chi.
“Thôi đi, mới có ba giờ sáng cậu nhảy lên giường lôi mình dậy, bốn giờ ra biển nói cái gì mà tập thể dục buổi sáng. Xin hỏi cậu chạy được bao nhiêu vòng rồi hả?” Quế Chi chu môi lên oán hận.
“Nói là tập thể dục buổi sáng nhưng mình nhìn cậu rất hưởng thụ a, cậu lấy cả thảm ra đây ngồi đó thôi” Diệu Anh ngả người ra nằm
“Chừng nào mặt trời với mọc a, mình nhớ phòng 499, mình nhớ chiếc giường êm ái a” Quế Chi ngả người người nằm cùng Diệu Anh.
“Ùm…tầm…20 phút nữa là mặt trời mọc” Diệu Anh nhìn đồng hồ trên cổ tay trái nói.
“Ôi mẹ ơi, ông trời lên nhanh lên a, ông mà không lên nhanh con mang cả tên lửa bắn tan nhà ông a” Quế Chi nhắm mắt than thở, Diệu Anh ở bên cạnh trực tiếp coi nhỏ như không khí, đôi mắt nhìn về phía xa. Không hiểu sao, cảnh này làm cô thấy rất là quen thuộc nhưng cô không nhớ nổi ra. Mỗi lần cố nhớ lại thì đầu đau âm ỷ, làm cô không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-sat-thu-cua-tong-giam-doc-ba-dao/263947/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.