Thẩm Đông Cung buông môi cô ra không hôn cô nữa, cô vội vàng lấy tay che miệng mình lại rồi mới bật khóc thành tiếng, tiếng khóc nức nở của cô được trút ra ngoài hiện rõ sự ấm ức do anh bắt nạt, ánh mắt đẫm nước của cô nhìn anh, ánh mắt thể hiện lên sự trách móc tại sao anh lại làm vậy. Anh nhìn cô như vậy thì thấy mủi lòng, dù gì bé con của anh cũng mới lớn, tiếp xúc như vậy với đàn ông đương nhiên là sợ rồi, nhưng vừa nãy anh hôn mà dám chống đối lại anh, thiệt là không ngoan chút nào.
- Lần sau nên ngoan ngoãn một chút khi tôi hôn em, đừng có mà học cách phản kháng...còn nữa tôi cấm em để thằng đàn ông khác chạm vào người có biết không.
Lời nó của Thẩm Đông Cung rất nhẹ nhàng nhưng bên trong nó là một sự cánh cáo nhẹ cho Ninh Ngọc Diệp.
- Tôi còn chưa 18 tuổi...đối với mấy chuyện như này thì tôi phải phản kháng và chống cự chứ...anh làm như vậy là đang xâm phạm thân thể trẻ em dưới 18 tuổi đó...
- Nhớ những gì tôi nói với em, còn không thì không phải giống như thằng bạn em hôm nay đâu...
Đến chiều cô được anh đưa về nhà, về tới nhà cô vẫn chưa thấy Tranh nhi ở nhà nên đã gọi cho cô ấy.
- Alo Tranh nhi, là tớ đây cậu và Phong Phong sao rồi.
- Tớ đưa cậu ấy tới bệnh viện, bác sĩ chăm sóc vết thương cho cậu ấy rồi, Phong cũng đã về nhà còn tớ thì đang trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-nho-em-chay-khong-thoat-dau/2910367/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.