Lời hắn nói ra khiến người nghe không khỏi sợ hãi, ánh mắt hắn đỏ ngầu như muốn giết người tay siết lại thành nắm đấm vung lên đấm vô mặt Bạch Phong cái nữa thì kịp thời Ninh Ngọc Diệp lại gần đỡ lấy cánh tay của anh.
- Thẩm tổng, anh hà cớ gì phải ra tay với người ta, muốn gì anh cứ nhắm vào tôi, là tôi ra ngoài mới khiến người khác bị liên luỵ.
Cô vậy mà dám trước mặt mọi người bảo vệ cho lũ này, cô là muốn chọc điên anh hơn nữa hay sao vậy.
Anh không thèm đôi co với cô làm gì, lát nữa về nhà anh sẽ dạy dỗ lại cái tính ngang ngược này của cô, anh mạnh tay kéo cô ra xe rồi mở cửa nhét cô vào xe nhưng cũng không quên dùng tay mình che đầu để cô khỏi đụng vô cạnh của nóc xe, rồi anh cũng theo cửa đó mà vào luôn nếu vòng cửa kia chỉ sợ sự lươn lẹo của cô anh lại phải mất công dí theo, lúc đó anh sợ không kiềm chế được mà làm cô bị thương mất.
- Thẩm tổng anh muốn gì ?
Ninh Ngọc Diệp sợ hãi lùi về sau, anh dùng tay khoá lại chốt cửa ngay bên ghế lái cũng như ghế phụ để tránh cô thoát ra ngoài.
- Thẩm tổng anh thả tôi ra, anh như vậy là sao chứ ?
Đột nhiên anh lao vào ghì cô xuống ghế, cô lúc này vì bị anh đè chặt lên người không thể cử động chỉ có thể nhích nhích người nhưng không có nhích ra được khỏi vòng tay anh, cô chỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-nho-em-chay-khong-thoat-dau/2910337/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.