Đêm hôm qua khi mà chở Ninh Ngọc Diệp về biệt thự riêng của mình, Thẩm Đông Cung cho người chuẩn bị bữa tối cho cô, dạo gần đây hắn thấy cứ bị gầy đi trông thấy, nên cũng không nỡ mà hành cô, chỉ kêu cô giải quyết cho hắn hoặc cùng lắm là hắn tự xử.
- Em bỏ bớt công việc qua một bên đi, cứ ôm khư khư vào trong người như vậy tôi xót.
- Sự nghiệp của ba mẹ tôi, làm sao tôi có thể lơ là nó được, huống hồ chi nó còn đang trong tình trạng thấp thỏm chưa lấy lại được lòng tin của đối tác như trước đây nữa.
- Tôi đầu tư rồi mà em vẫn còn chưa yên tâm sao ?
- Yên tâm con khỉ, anh lúc nào cũng lôi sự nghiệp của ba mẹ tôi ra để dọa tôi, ép tôi làm theo cái sở thích biến thái của anh, tôi không nghe lời coi anh lại cho người thế này cho người thế kia.
- Hahahaha...cũng biết sợ sao, cách này công nhận có hiệu quả với một đứa bướng bỉnh như em.
Lâu lắm rồi Thẩm Đông Cung mới cảm thấy vui vẻ và thoải mái như vậy, có lẽ từ khi xác định Ninh Ngọc Diệp sẽ mãi mãi thuộc về anh mà anh đã trở nên hạnh phúc thế này sao ?
- Em đừng nghĩ tôi dùng cách đê hèn đó để ép em, em mà không nghe lời thì tôi sẽ phạt em trên giường nằm dưới thân tôi mà khóc lóc trong sự sung sướng.
- Đồ không biết xấu hổ.
- Chỉ với một mình em là liêm sỉ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-nho-em-chay-khong-thoat-dau/2910313/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.