Nghe có vẻ anh không thích cuộc sốnog hiện tại nhỉ?
Olivia không đáp mà chỉ nhún vai. Lan Anh dừng một lúc lại tiếp tục
- Trước đây, tôi rất ngưỡng mộ cuộc sống của anh. Muốn gì được đó, mua sắm cũng chẳng phải nhìn giá...nhưng nghe anh nói tôi không còn thấy ngưỡng mộ nữa
Dứt lời, Lan Anh lại quay sang gọi món. Thường ngày nếu ăn cô chỉ chọn một trong hai nhưng hôm này là anh ta trả tiền nên dai gì mà không ăn cho thỏa thích
- Bà chủ, cho con thêm một đĩa sủi cảo
- Ăn như heo
- Tôi nghe đấy
Chưa đầy năm phút, một đĩa sủi cảo nóng hổi được mang ra. Mắt Lan Anh lại sáng rỡ lên, cô không để ý đến người đối diện mà gắp một miếng bỏ vào miệng hài lòng. Sủi cảo vẫn ngon như ngày nào.
- Cô định ăn hết à?
- Anh muốn ăn không?
Olivia không đáp, anh xoay mặt sang hướng khác. Cô cũng không phải là người hẹp hòi, Lan Anh đẩy chiếc đĩa đến trước Olivia
- Nè
Anh liếc mắt xuống chiếc đĩa vẫn còn hai cái, hơi do dự rồi cũng cắn một miếng. Mặt vẫn không biểu cảm gì nhưng trong lòng Olivia lại tấm tắc khen ngon
Cả hai ngồi thêm một lát thì gọi cô chủ quán tính tiền. Olivia đưa ra một chiếc thẻ đen nhưng quán ăn bình dân thì làm gì quẹt thẻ được
Cô mất ví thì làm gì có tiền, cứ tưởng ai đó sẽ trả nào ngờ hắn ta lại không có tiền mặt. Lan Anh ngượng ngùng nhìn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/bao-boi-nho-cua-han-tong/2822949/chuong-50.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.